Connect with us

Văn Hóa Tây Ninh

Đường về quê ngoại – Mẫu chuyện ngắn hay về Tây Ninh

Published

on

Căn nhà xưa của ngoại

Căn nhà xưa của ngoại

Nhà tôi cách nhà ngoại chưa đầy hai mươi cây số đường bộ. Khoảng cách chẳng mấy xa xôi ấy cứ mãi bền vững với thời gian, bởi gia đình tôi cũng như gia đình của những người thân bên nhà ngoại hơn năm mươi năm qua chưa một lần dời đổi nơi cư trú.

Mẹ mất sớm, chị em tôi sống với ba và bà nội trong căn nhà của nội. Còn nhà ngoại thì có gia đình cậu út ở cùng để chăm sóc bà ngoại. Nhà nội và nhà ngoại tôi gần giống như nhau – đều là nhà ngói, cột gỗ, vách tấp, cửa lá sách. Hơn năm mươi năm qua, hai nhà vẫn y như vậy.

Gần đây, chị em tôi đã gia cố nhà nội, còn nhà ngoại vẫn như cũ, chỉ khác đi là mái ngói giờ đã rêu phong, vách phên, kèo cột hư mục. Những con đường về quê ngoại thì đã hoàn toàn đổi thay.

Tuy khoảng cách không xa lắm nhưng nhà nội, nhà ngoại lại khác tỉnh và khác miền. Nhà nội ở làng An Hòa (tỉnh Tây Ninh) – thuộc về miền Đông, còn nhà ngoại ở làng Tân Mỹ (tỉnh Long An) – thuộc miền Tây Nam bộ. Trước kia, khi phương tiện và đường sá đi lại còn khó khăn, một phần cũng do chiến tranh nên dù thương nhớ ngoại, mỗi năm chị em tôi cũng chỉ về thăm được một lần – vào ngày mùng một tết, để ăn một bữa cơm đầu năm với ngoại.

Căn nhà xưa của ngoại

Ở chơi chừng già buổi sáng là chị em lại vội vã ra về và hẹn… đến năm sau. Từ nhà nội về nhà ngoại có hai hướng đi, khoảng cách tương đương nhau, một là hướng đường Gò Vó, một là hướng đường Cầu Quan. Trước ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả hai hướng ấy đều đầy gian nan và nguy hiểm.

Hồi đó, nhà tôi có một chiếc xe máy cái (cách gọi hồi xưa chỉ xe đạp dành cho nam để phân biệt với xe máy đầm – dành cho phụ nữ) hiệu Tabor. Đây là đôi chân thứ hai của ba tôi, để ông xuôi Nam, ngược Bắc, chinh phục Đông Tây kiếm tiền về phụng dưỡng mẹ già và nuôi ba đứa con thơ.

Cũng như ba tôi, chiếc Tabor chỉ được nghỉ ngơi trong ba ngày tết. À mà không, chỉ có ba tôi được nghỉ, còn chiếc xe thì lại phải phục vụ chị em tôi. Nhiều năm liền như vậy, cứ sáng sớm mùng một tết, chị em tôi ăn vội mỗi đứa một khoanh bánh tét, rồi thay quần áo mới, nón mới, dép mới… đến mừng tuổi bà nội và xin phép bà nội để đi mừng tuổi bà ngoại. Thủ tục chào hỏi xong, chị hai tôi vào buồng đẩy xe ra sân.

Tôi vịn ba-ga đẩy xe cùng chị, còn anh ba đi sau. Đẩy xe ra sân, chị tôi tham khảo ý ba: giờ đi theo đường nào? Ba nghe ngóng tình hình rồi mới “phán quyết” cho chị em tôi đi đường Gò Vó hay đường Cầu Quan. Nhà tôi ở gần mé rạch, nằm khoảng giữa con đường làng. Dù đi đường Gò Vó hay đường Cầu Quan cũng đều qua một đoạn đường làng.

Nếu đi đường Gò Vó, chúng tôi qua con đường làng đi về hướng Đông đến quận lỵ Trảng Bàng rồi qua cầu Bình Tranh đến địa phận xã An Tịnh (Trảng Bàng), xã Thái Mỹ (Củ Chi) rồi mới tới địa bàn xã Tân Mỹ. Đường làng quê tôi hồi đó nhỏ hẹp, ngang qua những cánh đồng trũng (gọi là hố) có độ dốc dài và cao.

Vào mùa mưa nhiều đoạn ngập nước, nổi sình, trâu đi còn ớn. Vào mùa nắng cát nóng phỏng chân. Hồi đó chị hai tôi mới mười hai, mười ba tuổi, ngồi trên yên xe chân chưa chạm đất mà chở cả hai đứa em nhỏ sau ba-ga. Nhiều chỗ dốc cao hoặc cát nhiều, ba chị em phải xuống xe đẩy bộ.

Nhưng gian nan và nguy hiểm nhất là đoạn đường qua địa bàn An Tịnh – Thái Mỹ. Tuy cách quận lỵ Trảng Bàng không xa nhưng hồi đó, nơi đây là vùng căn cứ kháng chiến. Đường đi, nhiều chỗ phải luồn trong những hàng dứa dại, có chỗ phải qua kênh mương mà chiếc cầu chỉ là một thanh bừa (miếng ván nhỏ) bắc ngang. Chị em tôi phải khiêng xe đạp mà qua. Có đoạn hai bên đường là kênh rạch, có những gò đất.

Nhiều người làm vó bắt cá gần các gò đất. Có lẽ vì vậy mà người ta gọi là đường “Gò Vó” chăng? Qua đây, sơ suất chút thôi có thể vướng phải trái gài hoặc rơi vào trận địa hai bên đánh nhau. Có một lần chị em tôi đang đi giữa một con đường đầy dứa dại, thì máy bay chuồn chuồn (máy bay trinh sát của Mỹ) quần tè tè trên bầu trời. Thấy vậy, mấy anh du kích liền kéo chị em tôi vào chỗ ẩn nấp, chờ máy bay đi qua, rồi mới cho chúng tôi đi tiếp.

Còn đi đường Cầu Quan, cũng phải lên đường làng nhưng ngược về hướng Tây, qua một dốc cao và dài, rồi đến tỉnh lộ 6A (nay là tỉnh lộ 787A), qua cầu Quan (chiếc cầu sắt bắc qua rạch Vàm Trảng), vượt cánh đồng (nay là Khu công nghiệp Thành Thành Công) rồi đến địa phận các xã Lộc Giang, An Ninh (tỉnh Long An) xuống Tân Mỹ.

Đi hướng đường này cũng không kém gian nan, nguy hiểm. Hồi đó, Lộc Giang, An Ninh là vùng căn cứ kháng chiến. Để ngăn bước tiến quân của địch từ hướng Trảng Bàng qua, lực lượng vũ trang cách mạng đánh mìn làm “quỵ” một đầu cầu Quan (đầu cầu phía Nam).

Đồng thời đào phá, đắp mô, gài trái nhiều chỗ trên đoạn đường từ đầu cầu Quan phía bị hư hỏng đến địa phận xã Lộc Giang. Việc lưu thông trên đoạn này trở nên khó khăn và nguy hiểm (hồi đó có người còn gọi đây là “đường đứt”). Vượt qua đoạn “đường đứt” đến địa bàn Lộc Giang, An Ninh cũng phải đối mặt với hiểm nguy vì địch thường xuyên bắn phá vào vùng này.

Rồi miền Nam được hoàn toàn giải phóng. Chị em tôi đã kịp trưởng thành. Đường về ngoại không còn nguy hiểm và cũng bớt gian nan, nhưng ngoại của tôi giờ đã theo ông bà tiên tổ.

Ngày nay, con đường làng quê tôi đã được nhựa hóa. Những cái dốc cao và dài giờ cũng được hạ thấp xuống. Đây là con đường nối hai khu công nghiệp lớn, nên lưu lượng xe qua lại rất nhiều, nhất là vào sáng sớm và buổi chiều lúc tan ca. Ở gần khu công nghiệp nên nhiều người dân đã mạnh dạn đầu tư phát triển thương mại, dịch vụ.

Con đường làng quê giờ đông vui như phố thị. Đường Gò Vó – An Tịnh – Thái Mỹ cũng được nhựa hóa. Đường Cầu Quan – Lộc Giang – An Ninh thì cũng đã “ngon lành”, nhất là đoạn từ đầu cầu Quan đến địa phận Lộc Giang nằm trọn trong khu công nghiệp. Nó đã được nâng cấp, xe cộ vào ra khu công nghiệp tấp nập.

Đến lượt cậu tôi cũng đi theo ông bà ngoại. Mợ tôi, nay đã ngoài chín mươi rồi vẫn ở trong căn nhà xưa của ngoại. Ngày ngày mợ vẫn lọ mọ vào ra thắp nhang cho cha mẹ chồng và chồng (tức ông bà ngoại và cậu tôi). Không biết giữa căn nhà và mợ tôi – ai sẽ ra đi trước ai; quy luật của tạo hóa, sao mà ngăn cản được.

Hai hướng đường về quê ngoại giờ đã hoàn toàn đổi thay, xe cộ đi lại thật thuận tiện. Chị em tôi giờ đây đều đã mái tóc pha sương, ai cũng bộn bề công việc, kể cả ngày tết. Vì vậy, chuyện về thăm nhà ngoại cũng ít khi, trừ những lúc hữu sự.

Tết đã lấp ló ngoài đầu ngõ. Gió xuân man mát thổi, lòng tôi lại bồi hồi nhớ kỷ niệm xưa.

Rate this post

Ẩm Thực

Đặc sản mãng cầu dai Tây Ninh

Published

on

Mãng cầu ta hay mãng cầu dai thì các múi dính chặt vào nhau cả khi chín, dễ vận chuyển vì dù có chạm mạnh trái không bị vỡ ra, vỏ mỏng, có thể bóc ra từng mảng như vỏ quít.

Không chỉ ở Việt Nam, trên thế giới loại trái cây mãng cầu dai là loại mãng cầu được trồng phổ biến nhất do trái cây này thu được lợi nhuận cao. Mãng cầu dai (mãng cầu ta) hay còn gọi là quả na có nguồn gốc từ châu Mỹ nhiệt đới. Mãng cầu ta có mùi thơm của hoa hồng, vị ngọt lịm, dai dai và giàu sinh tố nên được nhiều người ưa chuộng.

Đặc sản mãng cầu dai Tây Ninh - Ảnh 1

Ở Ấn Độ mãng cầu dai đã được nhập nội từ lâu và được trồng rộng đến mức độ nó trở thành cây dại và có tác giả đã cho là Ấn Độ là nơi đất tổ của nó. Ngay ở Trung Quốc, Đài Loan mãng cầu dai được đánh giá cao và được trồng rộng rãi do đó mãng cầu dai hoàn toàn có thể xuất khẩu nếu cải tiến giống, giảm tỷ lệ hạt, vỏ. Tổ chức thu mua, đóng gói chuyên chở tốt cung cấp cho thị trường thế giới hoặc chế biến thành đồ hộp, thức uống.

Mãng cầu ta hay mãng cầu dai thì các múi dính chặt vào nhau cả khi chín, dễ vận chuyển vì dù có chạm mạnh trái không bị vỡ ra, vỏ mỏng, có thể bóc ra từng mảng như vỏ quít. Độ ngọt của mãng cầu dai cao hơn mãng cầu bở cùng với mùi thơm đặc trưng nên mãng cầu ta được ưa chuộng hơn mãng cầu xiêm.

Đặc sản mãng cầu dai Tây Ninh - Ảnh 2

Vùng đất Tây Ninh rất thích hợp với loại trái cây này bởi trái mãng cầu dai có vị ngọt thanh đặc biệt không nơi nào có. Chính vì vậy khi nói đến đặc sản Tây Ninh thì không thể không kể đến mãng cầu. Tính riêng HTX Nông nghiệp mãng cầu Thạnh Tân, thành phố Tây Ninh, tỉnh Tây Ninh cung cấp cho thị trường 560 tấn mãng cầu dai mỗi năm, đem về trên 800 triệu đồng. Thương hiệu mãng cầu dai Thạnh Tân đã được Sở Khoa học – Công nghệ tỉnh Tây Ninh công nhận và có tên trên thị trường trái cây ở nhiều nơi, hướng tới mãng cầu tiêu chuẩn VietGAP.

Đặc sản mãng cầu dai Tây Ninh - Ảnh 3

Người ta phân biệt hai loại mãng cầu: dai và bở.

Mãng cầu dai: thì các múi dính chặt vào nhau cả khi chín, dễ vận chuyển vì dù có bị động chạm mạnh trái không bị vỡ ra – vỏ cũng mỏng, có thể bóc ra từng mảng như vỏ quít.

Mãng cầu bở: trái lại, khi chín múi nọ rời múi kia, động chạm hơi mạnh là trái vỡ ra. Thậm chí ngay khi còn ở trên cây, trái chưa chín hẳn có thể đã nứt. Độ ngọt của mãng cầu dai cũng cao hơn. Thực ra do chỉ nhân bằng hạt nhiều thế hệ, lai lẫn nhiều nên có nhiều loại có đặc tính trung gian giữa dai và bở.Theo tài liệu ở Cuba có 2 giống mãng cầu dai tuy trái nhỏ nhưng không có hạt. Những giống này chưa được nhập vào Việt Nam.

Đặc sản mãng cầu dai Tây Ninh - Ảnh 4

Giá trị dinh dưỡng và lợi ích từ mãng cầu ta: Theo các nhà khoa học nghiên cứu thì trong 100g thịt trái mãng cầu ta có chứa: Năng lượng: 64kcal; nước: 82,5g; protein 1,6g; gluxit: 14,5g; xenluloza: 0,8g; canxi: 35mg; photpho: 45mg; vitamin C: 36mg. Ngoài ra trong trái mãng cầu ta chứa rất nhiều vitamin nhóm B tốt cho sức khỏe người cao tuổi, người mới ốm dậy và phụ nữ sau khi sinh.

Các lợi ích từ trái mãng cầu ta:

Giảm cơn hen:

– Hàm lượng phong phú Vitamin B6 trong mãng cầu giúp giảm viêm phế quản và ngăn chặn các cơn hen.

Tốt cho phụ nữ đang mang thai:

– Ăn mãng cầu có thể đẩy lùi chứng ốm nghén, buồn nôn, thèm ăn và thay đổi tâm trạng khi mang thai, đồng thời còn giảm nguy cơ sảy thai. Bổ sung mãng cầu vào chế độ dinh dưỡng còn giúp phát triển trí não, hệ thần kinh và hệ miễn dịch của thai nhi.

Tốt cho hệ tiêu hóa:

– Ăn mãng cầu giúp cơ thể bổ sung nhiều chất đồng và chất xơ, từ đó hỗ trợ tiêu hóa. Ngoài ra, ăn mãng cầu còn đẩy lùi chứng táo bón.

Bảo vệ mắt:

– Mãng cầu chứa Riboflavin và Vitamin C, hai chất tốt nhất cho mắt. Nó giúp cải thiện thị lực và chống lại sự tàn phá của các gốc tự do.

Phù hợp cho bệnh nhân tiểu đường:

– Chính chất xơ có nhiều trong quả mãng cầu có tác dụng làm chậm sự hấp thu lượng đường. Điều này sẽ làm giảm nguy cơ phát triển bệnh tiểu đường loại 2.

Giảm chứng viêm khớp:

– Hàm lượng ma giê trong mãng cầu còn giúp cân bằng lượng nước trong cơ thể, do đó loại bỏ a xít khỏi các khớp xương, ngừa bệnh viêm khớp.

Giúp cải thiện huyết áp và cholesterol:

– Hai chất ka li và ma giê trong loại quả này giúp giữ cho huyết áp trong tầm kiểm soát. Trong khi hàm lượng cao niacin và chất xơ giúp giảm lượng cholesterol.

Ngăn ngừa bệnh ung thư:

– Các hợp chất Acetogenin có trong mãng cầu giúp loại bỏ các tổn thương da tiền ung thư nên ăn mãng cầu giúp ngừa ung thư da.

Chống chứng thiếu máu:

– Nếu bạn đang bị thiếu máu thì nên thường xuyên ăn mãng cầu vì nguồn chất sắt cao trong mãng cầu giúp điều trị bệnh thiếu máu.

Đặc sản mãng cầu dai Tây Ninh - Ảnh 5

Hướng dẫn cơ bản cho bà con nông dân trồng cây mãng cầu dai:

Theo nghiên cứu của ThS Khánh Thị Bích Thủy, mãng cầu dai dễ trồng, lợi nhuận đạt được từ 150 – 200 triệu đồng/ha.

Mãng cầu dai có tính thích ứng lớn, chịu được mùa khô khắc nghiệt, nhưng lại chống úng kém nên ưa đất thoáng, có nhiều màu, thoát nước tốt. Chọn những quả có phẩm chất tốt đem trồng. Trước khi gieo, do vỏ hạt rắn nên đập nhẹ cho nứt vỏ hoặc lấy cát khô cho vào túi chà xát cho thủng vỏ để hạt nảy mầm nhanh. Cũng có thể trồng bằng các phương pháp nhân giống vô tính như: Chiết cành, ghép cành.

Thời vụ chính trồng thường vào đầu mùa mưa (tháng 4 – 5). Đào hố rộng và sâu 50cm, bón lót 10 – 20kg phân chuồng và 0,5kg lân. Trộn đều phân bón với lớp đất mặt cho vào hố trước khi trồng. Khoảng cách trồng: 3x3m hoặc 3x4m.

Để trồng mãng cầu có năng suất cao, đạt trọng lượng quả tối đa, tùy theo tuổi cây mà bón phân hàng năm như sau: Khi cây từ 1 – 3 tuổi, bón mỗi năm 15 – 20kg phân chuồng + 0,7kg urea + 0,4kg super lân + 0,3kg KCl/cây. Lúc cây đạt 4 – 8 năm tuổi bón 20kg phân chuồng + 1,5kg urea + 0,7kg super lân + 0,3kg KCl/cây/năm. Cây trên 8 năm tuổi bón 20 – 30kg phân chuồng + 1,7kg urea + 0,8kg super lân + 0,8kg KCl/cây/năm.

Nếu dùng phân hỗn hợp NPK 16-16-8 thì năm đầu bón với lượng phân 0,5kg/cây. Từ năm thứ 2 trở đi cứ mỗi năm tăng thêm 0,5kg/cây/năm, cho đến năm thứ 9, 10 thì thôi không tăng nữa. Để cho trái ngọt, từ năm thứ 3 trở đi tăng thêm 0,5kg KCl/gốc/năm, tùy theo lượng trái nhiều hay ít để có thể tăng thêm hoặc giảm chút ít.

Để có mãng cầu bán đúng vào dịp tết thì đến đầu tháng 9 phải tiến hành tuốt lá kết hợp với tỉa bỏ những cành lá nhỏ, bị sâu bệnh. Trước khi lặt lá phải bón phân, tưới nước trước đó 1 – 2 tháng và lặt bỏ toàn bộ trái đã ra trong vụ thuận để cây nuôi cành, tạo quả về sau. Sau khi lặt lá xong phải tiến hành làm cỏ kết hợp xới xáo và bón phân, tưới nước (nhưng phải để hạn 7 – 10 ngày cho cây thuận lợi phân hóa mầm hoa tốt nhất). Đồng thời kết hợp với phun thuốc phòng ngừa sâu bệnh và thuốc kích thích tạo điều kiện cây ra hoa. Nên bón phân có hàm lượng đạm thấp, lân và kali cao bởi nếu bón nhiều đạm cây sẽ ra đọt non làm giảm khả năng phân hóa tạo mầm hoa.

Sau khi tuốt lá khoảng 15 ngày cây mãng cầu bắt đầu nhú mầm đồng thời giai đoạn này cũng phân hóa mầm hoa. Để có trái to, đẹp, cần phải tỉa trái, không nên để trái quá nhiều trên một cành, tùy theo cành to nhỏ mà để số trái cho phù hợp.

Ở Việt Nam nói chung và vùng đất Tây Ninh nói riêng vẫn còn rất nhiều khó khăn trong việc phát triển vùng sản xuất loại trái cây này. Do đó trái mãng cầu dai chưa được khai thác đúng mức vẫn còn rất nhiều tiềm năng trong tương lai.

5/5 - (2 bình chọn)
Continue Reading

Ẩm Thực

Nhớ hoài bánh tráng Tây Ninh

Published

on

Bánh tráng me Tây Ninh

Bánh tráng Tây Ninh, khởi thủy theo chân những người dân “ngũ quảng” đi về phương Nam mở cõi, khai hoang, lập ấp hình thành nên xứ Tây Ninh ngày nay nhưng cũng không biết từ khi nào, thương hiệu “bánh tráng Trảng Bàng” được lưu danh trong giới ẩm thực…

Đi dọc đất nước, từ Bắc chí Nam, vùng, miền nào, địa phương nào cũng có làm bánh tráng, tuy cái bánh có khác biệt nhau chút ít về màu sắc, mùi vị hay gia vị.

Cái bánh tráng – còn gọi bánh đa, nguyên liệu chủ yếu làm nên là bột gạo, hoặc bột khoai, bột sắn… không rõ có nguồn gốc, xuất xứ từ nơi nào trên đất Việt Nam ta! Song có điều chắc chắn là bánh đã có từ rất lâu đời, có người cho đây là lương khô của cha ông ta ngày xưa trên đường đánh giặc, khi phải hành quân xa trong điều kiện khó khăn, gian khổ…

Bánh tráng me Tây Ninh

Bánh tráng me Tây Ninh

Đi dọc đất nước, từ Bắc chí Nam, vùng, miền nào, địa phương nào cũng có làm bánh tráng, tuy cái bánh có khác biệt nhau chút ít về màu sắc, mùi vị hay gia vị. Ví như có nơi bỏ mè nhiều, có nơi thêm hành lá hay trộn chút ít gừng… Nhưng cơ bản đều giống nhau ở các công đoạn xay bột, hấp, tráng bánh, phơi bánh và là món quà quê độc đáo để ăn vặt, người lớn khi đi chợ thường mua về làm quà cho con cháu. Bánh tráng đã đi vào ca dao của người Bình Định xưa: “Đi xa nhớ bánh tráng mè/ Mùa quê phảng phất dặm hòe hương đưa”. Và ở phương Nam: “Muốn ăn bánh tráng cho giòn/ Muốn thương cô gái cho tròn lòng trinh”. Xem ra bánh tráng không thể thiếu trong thói quen ẩm thực của người Việt.

Bánh tráng Tây Ninh, khởi thủy theo chân những người dân “ngũ quảng” đi về phương Nam mở cõi, khai hoang, lập ấp hình thành nên xứ Tây Ninh ngày nay nhưng cũng không biết từ khi nào, thương hiệu “bánh tráng Trảng Bàng” được lưu danh trong giới ẩm thực, được nhiều nơi trong cả nước biết tiếng và ưa chuộng, đặc biệt là bánh tráng phơi sương.

Ở miền Nam trước đây thường truyền tụng “bánh tráng Mỹ Lồng, bánh phồng Sa Đéc” nhưng xem ra cũng chưa nổi danh bằng bánh tráng Tây Ninh với cách ăn dân dã, phù hợp với nhiều lứa tuổi và nhất là bình dân, vừa với túi tiền ít ỏi của những người lao động nghèo, học sinh, sinh viên… (không loại trừ những người giàu có, sành ăn uống) với các món: bánh tráng muối (muối ớt, muối tôm), bánh tráng mắm me và bánh tráng trộn. Chúng đã có mặt khắp nơi trong cả nước, trên một gánh hàng rong, một chiếc xe đẩy hay trong các nhà hàng đặc sản sang trọng. Câu chuyện kể của một cô giáo vùng sâu, càng khiến tôi thêm ấn tượng về món bánh tráng muối.

Lớp học nhằm vào một buổi sáng mưa rất lớn. Học trò và cô giáo vào lớp học muộn, bài tập đọc vừa chép xong, cô giáo gõ thước cho học sinh đọc. Cả lớp im phăng phắc, có tiếng gì như tiếng nhai nhóc nhách rất khẽ. Cô giáo nhìn xuống cả lớp, hình như các em đang nhai cái gì? Không lẽ cả lớp hôm nay nhai kẹo xing-gum – một món sang trọng mà các em học sinh quê mùa ở đây ít khi tiếp xúc.

Cô giáo lẳng lặng đi xuống kiểm tra các em, trong hộc bàn mỗi em là một gói bánh tráng muối mà người ta gọi là “bánh tráng si-da” (tức những miếng bánh tráng cắt vụn) ăn với muối ớt. Hóa ra các em đến trường mà chưa kịp ăn sáng! Cô giáo không rầy la, hai mắt chợt rưng rưng…

Đặc sản bánh tráng muối ớt Tây Ninh

Đặc sản bánh tráng muối ớt Tây Ninh

Tây Ninh thuộc miền Đông Nam bộ, là xứ đất gò, cách xa biển, không sản xuất muối nhưng lại nổi tiếng về muối ớt và muối tôm. Muối được rang, xay nhuyễn cùng với ớt và các gia vị cần thiết như con ruốc khô, bột ngọt… được gọi là muối ớt, hoặc thêm nhiều tôm khô xay nhuyễn thì gọi là muối tôm, màu sắc đỏ gạch, trông rất bắt mắt, để dành ăn trái cây, với cơm hay những món khác.

Bánh tráng làm ra, để được tròn trịa, hay vuông vắn, người ta đưa vào máy, cắt bỏ những phần dư thừa, những vụn bánh tráng đó được gọi là “bánh tráng si-da”, đem trộn với dầu phộng, bỏ thêm chút hành phi, cuốn với muối ớt, sang hơn thì muối tôm, cứ một bịch giá chừng vài ba ngàn, đem bán ở các trường học, đắt như tôm tươi. Các em ăn vặt “giặm” thêm vào bao tử sau những giờ học, có khi ăn trừ bữa sáng, uống ly đá lạnh là no đến trưa. Tất nhiên, quà nghèo không thể gọi là ngon, song cái vị béo ngọt của bánh tráng, vị mặn đậm đà của muối, cay cay của ớt, lại có sức hấp dẫn không thể chối từ đối với lũ học trò nhỏ.

Bánh tráng mắm me, lại ở một cấp độ “nâng cao” của nghệ thuật ẩm thực, là món hấp dẫn hầu hết các cô cậu học trò tuổi teen và cả những người lớn tuổi. Cũng là những mẩu bánh tráng vụn ấy, hoặc nguyên cả cái bánh tráng, đem cuốn với hành, tỏi phi giòn, đậu phộng rang giã giập, trứng cút cắt nhỏ, chấm với nước mắm me được pha chế theo công thức đặc biệt gồm nước me thật sệt, nước mắm ngon, ớt xay nhuyễn hoặc sa tế.

Cái tài tình và cuốn hút người ăn, chính là những chén mắm me mới trông đã ứa nước miếng ấy! Tùy chất lượng và các thành phần ăn kèm như trứng cút, khô bò, tôm khô… mà gói bánh tráng me có giá từ sáu đến mười ngàn hoặc cao hơn là mười lăm ngàn đồng, cho hai, ba người bạn ăn chung với nhau. Người lớn cần thêm ly đế hoặc lon bia, càng thêm… bắt mua nữa.

Trước đây, bánh tráng mắm me bán tại các điểm gần trường học, căn tin nhà trường ở Tây Ninh, nay đã thấy có bán ở khắp nơi- thành phố Hồ Chí Minh, các tỉnh miền Tây và cả thủ đô Hà Nội. Ngay tại cửa khẩu Mộc Bài đi Ba-vet Campuchia, rất nhiều người bán bánh tráng mắm me. Người Khmer qua lại, kể cả một số du khách người phương Tây cũng “hảo” món bánh tráng chấm mắm me này. Có người buôn bán qua lại Bến Cầu, mỗi lần về mua cả chục gói, nói để biếu tặng hàng xóm.

Từ món bánh tráng me Tây Ninh, khẩu vị ẩm thực của người sáng chế và thưởng thức thêm một lần nữa được “nâng cấp”, qua hình thức chế biến bánh tráng trộn. Và bánh tráng trộn bình dân bán rong ở các cổng trường, dường như có tính sáng tạo từ dĩa đu đủ nạo với khô bò, hoặc món bò bía trước đây ? Khác chăng là bánh tráng được cắt thành từng miếng dài, trộn chung với muối tôm, nước mắm me, hành, tỏi phi, sa tế, tép rang, trứng cút, rau răm, đậu phộng rang, khô bò xé sợi… chỉ mới kể sơ đã nghe bao tử sôi réo, dịch vị tiết ra và cơn thèm đã khiến muốn “măm măm” liền dĩa bánh tráng trộn.

Bánh tráng trộn vào các nhà hàng đặc sản, các quán nhậu có thêm các nguyên liệu như mực khô nướng xé nhỏ, gan bò khô, mực ống luộc, xoài thái sợi mỏng… Và như thế, một dĩa bánh tráng trộn cho bốn người ăn ở những nơi này giá không dưới trăm ngàn đồng. Nhưng ngon, dở của món bánh tráng trộn vẫn do bí quyết pha chế chén nước mắm me sền sệt chua, ngọt, béo, bùi rất đặc biệt, còn các món khác chỉ là thêm hương vị nhưng nếu phải so sánh công bằng, thì ăn món bánh tráng trộn ở Tây Ninh vẫn thấy đậm đà hương vị của nơi xuất xứ và giá cả cũng mềm hơn rất nhiều.

5/5 - (1 bình chọn)
Continue Reading

Tin Hot

Nội dụng được bảo vệ bản quyền